Đường Ngọc là một cô gái xinh xắn chỉ vì món nợ của phụ vương mẹ mà cô đồng ý ký hợp đồng hôn nhân kỳ lạ.Tên khốn Ngô Hạo Thiên đã cướp đi tất cả những gì vào trắng nhất của cô, mà hắn còn ko buông tha mang đến cô mà hắn giả vờ thân thương để cô phải vô cùng lòng.Sau từng nào năm tránh né tuy vậy cuối cùng nhì người vẫn gặp lại nhau. Cô phải làm gì với người đàn ông này đây????? Cùng đón đọc truyện để biết kết thúc như thế nào nhé!!

Bạn đang xem: Chồng trước đuổi tới cửa

Thời gian theo thích hợp đồng đang đến, toàn bộ đều kết thúc.Đường Ngọc nhắm mắt, vuốt ve nhẫn cưới bên trên ngón áp út trái của bản thân một lần cuối cùng, nó theo mình suốt cả một năm; phần lớn chuyện đã xảy ra trong một năm này, dài y hệt như là cả đời; có thương tâm, thống khổ, tim đập nhanh, còn có yêu say đắm sâu sắc không khắc chế được.Đến tột cùng là từ lúc nào, cô đã không khống chế được cảm xúc của mình, quên điều khoản đã xem trên hòa hợp đồng giấy white mực đen ban đầu? không được yêu Ngô Hạo Thiên! Nhưng toàn bộ đều chậm, chờ cô phát hiện nay mình yêu thương anh, còn còn chưa kịp thổ lộ, cô đã biết thành người đàn ogn6 lãnh khốc vô tình đó làm cho thương tích đầy mình.Tim của cô, tín đồ của cô những thuộc về anh, nhưng giữa lũ họ lại chỉ là một cuộc giao dịch, hôn nhân của bọn họ là hàng thật giá thật; cuộc sống đời thường hôn nhân 1 năm của cô trị giá cha chục triệu, bố chục triệu!
"Ha ha. . . ." Đường Ngọc cười lạnh, khía cạnh của cô, chưa bao giờ lúc nào sẽ chảy đầy nước mắt, từ đầu đến chân run rẩy, cả tim cũng lạnh.Cô hiểu, Ngô Hạo Thiên ước ao chẳng qua là một người phụ nữ, đóng giả thành vợ của anh, vô luận tín đồ vợ này còn có yêu anh tuyệt không, hoặc chỉ lên chóng vì tiền bạc của anh, anh phần lớn không nhằm ý; Ngô Hạo Thiên không bắt buộc tình yêu, càng sẽ không còn yêu, anh ta với tất cả mọi fan đều tàn nhẫn.Nhưng toàn bộ đều vẫn muộn, đàn họ không trở về được nguyên điểm để gia công lại; Đường gia phá sản, hợp đồng của lũ họ. . . . Cũng chỉ cần một âm mưu mà thôi; Đường Ngọc rơi lệ như suối trào, cô run rẩy lấy dòng nhẫn ra, vào phút chốc, cả trái tim cô phần nhiều đau, y hệt như cô mang ra không phải là một trong những chiếc nhẫn tinh xảo, cơ mà là đúc rút thứ quan trọng đặc biệt nhất từ trong lòng cô.

Xem thêm: Nghi Thức Bê Tráp Như Thế Nào ? Bê Tráp Là Gì

Ràng buộc duy nhất giữa cô cùng anh, cũng chỉ bao gồm chiếc nhẫn này, lúc này trả lại cho anh, bầy họ vẫn thật sự không còn quan hệ gì nữa.Đường Ngọc hung hăng đập mẫu nhẫn lrên bàn, nhấc túi hành lý bé dại bên cạnh, đi ra ngoài cửa.Đi ra biệt thự hạng sang nhà chúng ta Ngô, Đường Ngọc liếc góc nhìn chỗ mình sống suốt một nămlần cuối cùng, tự nay sau này cô mong muốn quên tất cả ở chỗ này, chôn thiệt sâu tình cảm của cô giành cho anh sinh hoạt trong lòng."Ngô Hạo Thiên. . . . Gặp mặt lại sau." Đường Ngọc trường đoản cú lẩm bẩm, cúi đầu, theo đường bé dại ở khu biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp đi xuống chân núi.Chợt, phía sau truyền mang đến tiếng gầm chói tay của xe cộ hơi, Đường Ngọc theo tiếng quay đầu nhìn lại, đèn xe pháo mãnh liệt chui vào đáy đôi mắt cô, còn chưa lấy lại tinh thần, chiếc xe kia vẫn vọt tới như mất khống chế."Rầm!" sau giờ đồng hồ đụng, Đường Ngọc bị dòng xe gào thét nhưng mà qua va bay, túi tư trang cũng văng ra ngay sau đó, rơi tùm lum.
Cả bạn Đường Ngọc đầy huyết nằm cùng bề mặt đất, máu chậm rãi chảy xuống theo đường xuống dốc, thấm ướt túi hành lý bên cạnh. . . .Mấy ngày mát mẻ dầm liên tục rốt cuộc cũng qua, ánh khía cạnh trời sáng chói, êm ấm chiếu cả vùng đất.Đường Ngọc rốt cuộc tốt nghiệp, tâm tình cũng trở nên tươi lên theo khí trời tốt; cô giã biệt từng bàn sinh hoạt rồi chuẩn bị về nhà, chưag đi nhị bước, đã bị tiếng kêu sau sườn lưng gọi lại."Này, Đường Đường!"Đường Ngọc khẽ nghiêng người, liền nhìn thấy đồng đảng Tả hiểu Thiến vội vã chạy tới."Đường Đường! Cậu làm gì đi nhanh thế?" Tả gọi Thiến bất mãn chép miệng."Về nhà." Đường Ngọc liên tục đi về phía trước."Dù sao đã giỏi nghiệp, về đơn vị gấp vì thế làm gì! ko bằng chúng ta cùng đi tìm kiếm chút niềm vui?" Tả gọi Thiến thần thần bí bí nói."Việc vui?" Đường Ngọc cơ hồ phun ra nhì chữ này từ vào kẽ răng, ghi nhớ lần trước Tả phát âm Thiến nói kiếm tìm thú vui, đó là bảo cô mang lại hợp đêm, nói mang lại đẹp là "thêm kiến thức", nhưng mà thật ra là Tả đọc Thiến muốn ngắm trai đẹp.Trời new biết kết cấu óc của Tả hiểu Thiến rốt cục là loại gì? Từ bé dại cùng nhau to lên với cô ấy, trong đầu cô ấy, trừ trai đẹp ra, thì vẫn luôn là trai đẹp; trừ phi lao động trí óc của Đường Ngọc cô cũng trở nên hư rồi, mới hoàn toàn có thể theo nhỏ điên này đi kiếm việc vui!"Đừng như vậy, Đường Đường!""Đừng điện thoại tư vấn mình Đường Đường!"Đường Ngọc nghĩ về đến cô nàng từ nhỏ đến lớn luôn luôn miệng gọi cô Đường Đường, cô ngay tắp lự nhức đầu, Tả đọc Thiến chung cục từ đâu nhìn ra cô có quan hệ cùng với "đường"?"Cậu họ Đường, tất nhiên gọi cậu Đường Đường rồi. . . ." Tả phát âm Thiến nói thầm, thấy Đường Ngọc vẫn không chú ý tới cô, cô chung cục đã trút bỏ giận, thổ lộ sự thật."Ai yêu, mẫu này chưa phải trọng điểm! Đường Đường, bản thân nói tìm kiếm thú vui, cơ mà thật ra là ý muốn dẫn cậu đi coi mắt.""Xem mắt?" Đường Ngọc rút cục đứng trên chỗ, liếc xéo đồng đảng sẽ nhăn nhỏ tuổi bên cạnh, "Tại sao mình cần xem mắt?""Cái này. . . ." Tả gọi Thiến nhìn bạn giỏi lãnh đạm, nuốt một ngụm nước bọt, "Cậu sẽ hai mươi mốt, đề nghị tìm một người bọn ông nhằm cưới.""Nhàm chán.""Cậu đi xem một ít thôi! Nghe nói điều kiện đối thủ không tệ, dáng dấp không tệ, quyền năng cũng tốt, mặc dù nhà cậu gồm tiền, không đề nghị tìm bé rể rùa vàng! Nhưng tóm lại cậu phải khởi tạo gia đình, lập gia đình trễ không bởi lập mái ấm gia đình sớm, đi xem một chút ít cũng không sao mà. . . . Này này! Đường Đường, cậu đừng đi. . . ."Đường Ngọc đang chạy xa, Tả gọi Thiến nhục chí dậm chân.Đường Ngọc chính là như vậy, bình tâm chững chạc hơn những cô bé cùng lứa, làm cho những người ta không đoán ra cô đang lưu ý đến gì, ngay cả đồng đảng từ nhỏ tuổi lớn lên củng cùng với cô ấy như cô, cũng ko bắt được tâm tư tình cảm của cô ấy, như là như ai cũng không phương pháp nào đi vào nhân loại của cô ấy.Cô tự giễu bĩu môi, lần khần ở tương lai, người như thế nào, mới có thể bắt sinh sống trái tim Đường Ngọc.***Đường Ngọc làm lơ Tả phát âm Thiến thẳng ngồi xe cộ về nhà, cô vừa lấn sân vào cửa chính, đã cảm thấy có chỗ nào không đúng.Cha, mẹ biết từ bây giờ cô trở về, trường hợp là lúc trước, bọn họ khăng khăng sẽ xuất hiện ở cửa ngõ nghênh đón cô, mà lại cô đang đi tới phòng khách rồi, lại cả một bóng tín đồ cũng ko thấy.Sắc phương diện Đường Ngọc trầm xuống, trong trái tim cảm thấy không giống thường.Tả phát âm Thiến đánh giá Đường Ngọc khôn cùng đúng, gia cảnh Đường Ngọc không tệ, tuy nhiên không bắt buộc nhà siêu giàu có, nhưng công ty nhà bọn họ Đường, cũng xem như trông rất nổi bật trong ngành điện tử; chín đời nhà họ Đường gần như chỉ gồm một bạn co, đến cụ hệ này của Đường Ngọc, cũng chỉ bao gồm một fan con gái, đến nên sau khi Đường Ngọc sinh ra, trong bên vẫn nuôi dạy cô như một bé xíu trai.Hôm ni Đường Ngọc nhì mươi kiểu mốt tuổi không chỉ có có việc học ưu tú, cá tính cũng là kín kẽ chững chạc, phàm là chạm chán phải chuyện cực nhọc giải quyết, rất nhiều không hoảng hốt như những cô gái bình thường, trái lại càng thêm tỉnh táo.Đường Ngọc để hành lý ở trong nhà khách, dịu chân nhẹ tay đi tới lầu hai, cô nghĩ, trường hợp như trong nhà tất cả trộm, đem thuật chống thân của cô, trường đoản cú vệ cũng không thành sự việc .Đi cho trước thư phòng, cô dừng bước đi lại, nghe được phía bên trong truyền mang đến thanh âm ba bà mẹ mình."Đường Lam Tường, nguyên nhân anh ko nói sớm mang đến em biết? trên sao tính đến bây giờ, anh còn hy vọng gạt em, gạt cái nhà này!" Là bà mẹ Đường Ngọc, thanh âm của Mạc Lan run rẩy."Lan nhi, anh. . . . Anh thực xin lỗi em."Đường Ngọc xuyên thấu qua khe cửa, quan sát thấy tía đang quỳ gối trước mặt mẹ mình."Anh đó là vì cái nhà này, vì chưng công ty, mới hoàn toàn có thể mượn doanh nghiệp tín dụng mười triệu, nhưng. . . . Nhưng, công ty đã hết cách nào vực dậy, họ sẽ phá sản."Công ty tín dụng, phá sản, mười triệu! mặc dầu tỉnh táo bị cắn như Đường Ngọc, nghe mấy trường đoản cú này thì cả người run lên, lạnh mát cực độ vào nháy đôi mắt từ lòng cẳng bàn chân sinh ra, khiến từ đầu đến chân cô vô lực.Rốt cuộc xẩy ra chuyện gì?"Lan nhi, em và đàn bà đi đi! chúng ta không bao gồm tiền trả cho người của doanh nghiệp tín dụng, đàn họ sẽ không bỏ qua cho chúng ta! Em đi đi, đi tức thì đi, con gái trở vè, hai người liền đáp chuyến bay gần nhất, đến nhà em trai em ngơi nghỉ Singapore tránh một chút, đợi. . . . đợi chuyện này. . . ."