(daquy.edu.vn - tham gia viết bài xích cho tập truyện "Những cục cưng ngồi bên trên cán chổi")

Tao nhìn thấy Phong của mi cười trêu ghẹo với một em trong cửa hàng Blue. Mày đừng ảm đạm nhé! cũng muốn đến đây làm cho cho cụ thể không?

***

Tôi đẫn đờ ngồi nhìn ánh đèn đường vàng vọt lấp xuống mặt con đường vắng hoe và loang nhoáng nước. Trời đổ mưa. Ngấc đầu lên nhìn đèn đường, có thể nhìn thấy phần lớn giọt nước lao xuống như tia sáng. Mặt tai còn văng vẳng tiếng nói thảng thốt, ngập chấm dứt và ái không tự tin của Vân:

- Tao nhìn thấy Phong của mày cười chòng ghẹo với một em trong tiệm Blue. Mày đừng bi lụy nhé! có muốn đến đây có tác dụng cho ví dụ không?

Tôi im re rất lâu, chẳng biết nên nói cầm nào cùng với con bạn bè của mình. Vì chưng tôi vẫn thường ngồi trước phương diện nó, đỏng đảnh lắc lư mái tóc với nói: Tao chẳng yêu thương Phong. Chỉ là hắn theo đuổi phiền quá, cố kỉnh là thừa nhận lời. Tôi vẫn nhớ nó hay lườm tôi và bảo: Thôi tôi xin cô! ko yêu người ta thì thả bạn ta ra. Mà xuyên ngày mày hững hờ thế này, trước sau thì tín đồ ta cũng từ sổ lồng bay đi thôi...

Bạn đang xem: Vợ ơi anh biết lỗi rồi

*

Tôi vốn tự tin quá mức cho phép vào tình thân Phong giành riêng cho mình. Và tôi vẫn hay nghĩ, nếu bao gồm một ngày nhì đứa không hề nắm tay nhau thì loại kẻ buông tay trước, ắt hẳn phải là tôi...

Trớ trêu thay! mẫu người cha năm trời theo xua tôi, từng nửa tối chạy vào gió lạnh để mua cho tôi món xôi khúc nhưng mà tôi thích, thân trưa hè chang chang đem lại cho tôi cái usb tôi quên mất ở nhà, team mưa nhóm gió đi thuộc tôi không còn cả một tuyến phố dài trong những lúc tôi ngẫu nhiên nhớ đến bạn ấy... Vậy và lại là bạn phản bội tôi. Cùng trớ trêu thay, đến lúc này, tôi new nhận ra, tôi sẽ yêu anh mất rồi...

Tôi lao ra ngoài đường, dẫu vậy rồi lại nép lại khu vực góc phố này. Vị tôi chẳng biết phải đối diện với anh gắng nào. Tôi nợ anh vượt nhiều. Vậy nên, chắc rằng tôi nên trả anh về với trường đoản cú do, để anh nghỉ ngơi bên thiếu nữ thật sự yêu thương anh.

Nước mắt vẫn rơi từ dịp nào. Tôi ráng ngẩng đầu lên, lau đi đa số giọt nước mắt. Lại thấy, một láng hình siêu quen vẫn tiến lại gần. Tim tôi đập thình thịch như hy vọng nhảy thoát khỏi lồng ngực. Tôi nuốm kìm cẳng chân đang hy vọng chạy lại phía anh. Do tôi ko biết, mình đã nói gì với anh? nhưng mà khi bạn ấy cho gần, tôi thừa nhận ra, đó không hẳn là anh. Nếu đang yêu anh tới mức nhìn đâu cũng thấy bóng hình anh, vậy thì nên can đảm một lần.

Trong quán cà phê, trong giờ nhạc du dương, cánh mày râu trai của tớ đang kề sát mặt một cô gái. Hai tín đồ họ thủ thỉ với nhau. Mỗi một ánh mắt, một nụ cười của anh đều giống như các lưỡi dao cứa vào lòng tôi, cực khổ và hờn tủi. Tôi kéo Vân lướt ngang qua bàn của anh, vờ như vô tình, nở một niềm vui thật tươi.

- A! xin chào anh Phong, lâu lắm lũ em không gặp mặt anh. Đi thuộc cô nào đây? bạn nữ anh hả?

Hai con fan ấy cùng ngẩng đầu chú ý tôi, tất cả chăng là hai ánh mắt hoàn toàn không giống nhau. Của anh, là tưởng ngàng, lo âu. Còn của cô bé kia, là thẹn thùng, e ấp, tương tự như cô nàng mới yêu thương bị bạn khác biết được tình yêu thương của mình. Một cô nàng xinh đẹp nhường ấy, dịu dàng nhường ấy, chắc rằng có thể đem về tình yêu đến anh, nhiều hơn thế tôi. Tôi nghĩ, mình nên dừng lại ở phía trên thôi, cần từ bỏ thôi. Hít một tương đối dài, tôi vẫy tay:

- Thôi không làm cho phiền hai bạn nữa, chúng em về đây.

Rồi, tôi lôi Vân lao nhanh thoát ra khỏi quán. Vừa ra mang lại cửa, tôi gấp buông tay nó ra, lao vào màn mưa. Phía sau lưng tôi, tất cả hai tiếng call thảng thốt, một của Vân, một của anh.

Chẳng mấy chốc, anh đã theo kịp tôi, giữ đem tay tôi, bao phủ lấy vai tôi, y như vô chu kỳ tôi đã từng có lần hờn giận. Tôi gỡ tay anh ra, lại tặng anh thêm 1 nụ cười ngọt ngào nữa. Tôi muốn, anh sẽ luôn nhớ về hình ảnh xinh xắn, vui mắt nhất của tôi. Anh sững lại nhìn nụ cười của tôi, vuốt tóc tôi rồi nói:

- Em không ghen sao? Sao còn cười cợt tươi đến cố gắng này?

Tôi nhún vai:

- cũng như một đứa trẻ em bị cướp mất thứ đồ vật chơi thân quen, chỉ thấy hơi tấm tức một chút, không đành lòng một chút. Vậy thôi!

Anh gằn giọng:

- Đồ chơi?

- Đúng thế! Vốn dĩ giữa họ cũng chẳng bắt buộc là tình yêu. Vậy thôi nhé, chúng mình tạm dừng ở đây. Hy vọng sau này em ko phải chạm mặt lại anh nữa, nhằm còn rảnh rỗi theo đuổi tình yêu mới.

Có lẽ tôi hoa đôi mắt rồi, tôi nhận thấy trong đôi mắt anh là đau khổ và vô vọng cùng trách móc. Tôi chia tay với anh, chẳng đề xuất anh vẫn rảng rang đến với tình yêu new sao? bạn đáng ra gồm quyền đau đớn, có quyền trách móc, chẳng buộc phải là tôi sao? mặc kệ anh, tôi về thân trời mưa. Hy vọng sao phần đa giọt nước mưa hoàn toàn có thể làm nhạt đi vị mặn đắng của nước mắt, có thể rửa trôi đi số đông kí ức và lắng đọng về anh.

Xem thêm: Các Kiểu Tóc Xoăn Sóng Nước "Làm Mưa Làm Gió" Hiện Nay, 21 Mẫu Tóc Xoăn Sóng Nước Ấn Tượng Nhất 2020

Vân ùa vào phòng tôi, thảng thốt:

- Phong của mày ngày hôm qua uống rượu say, rồi khiến tai nạn.

Tôi nghe tim bản thân lạc mất mấy nhịp, tai ù đi.

Vân lay tôi:

- mày sao thế? Tao sẽ nói không còn đâu! May mà lại chỉ bị choáng và bị thương xung quanh da.

Tôi hét lên cùng với Vân, nước mắt đã ướt nhòe bên trên khuôn mặt:

- Mày kể chuyện dạng hình gì mà hay vậy Vân?

Nó cũng hét lên với tôi:

- mày cũng yêu Phong bắt buộc không? Mày nhìn mày kia? cố gắng sao còn nói với người ta đều lời khó khăn nghe?

- cũng tương tự nhau nhưng thôi! Chẳng yêu cầu hắn vẫn có tình yêu mới rồi sao!

Vân ngập ngừng:

- Mai! Tao xin lỗi mày, chuyện hôm qua, là tao cùng Phong thử mày. Con bé bỏng kia là em bọn họ của Phong.

- loại gì?

Tôi chỉ mong muốn xông lên bóp chết mẫu đứa vốn từ bỏ xưng là bạn thân của tôi. Mặc dù một chỗ nào đó trong trái tim khẽ giãn ra, không hề co bóp tôi đến nghẹt thở nữa, nhưng, cảm hứng này thật chẳng dễ chịu chút nào. Bạn thân của tôi và người yêu tôi vào vào hùa với nhau để lừa tôi. Lại còn để tôi diễn kịch miễn phí tổn trước mắt cái cô em bọn họ kia nữa. Còn anh, sao anh bắt buộc thử tôi? Lẽ nào, anh chẳng tin tôi ư?

Tôi ra quyết định đuổi cái con bạn chán ghét của mình về, vừa vờ vịt giận dỗi nó, vừa để sở hữu thời gian nhằm suy nghĩ, đề xuất làm cầm cố nào với dòng mớ bòng bong này.

Ba mươi phút sau, chuông cửa lại reo. Tôi vừa open vừa lầm bẩm: Ranh con kia, về mau, ta không lúc nào tha thứ...

Nhưng trước đôi mắt tôi lại là anh, tay quấn đầy băng gạc, mặt dán đầy urgo. Anh cười rõ tươi như chúng tôi chưa từng giận dỗi:

- Sao lại có người vô trung khu vô truất phế như em, tình nhân thương tích đầy mình nhưng chả chịu đựng đến thăm gì cả. Tí nữa là anh đi theo mấy cô y tá rồi.

- Ai là tình nhân anh!

Anh khẽ ôm lấy tôi, thì thầm:

- Đừng bao giờ nói những lời vì vậy với anh nữa biết không? Anh xin lỗi vì đã lừa em. Chưa hẳn là anh thiếu tín nhiệm em, chỉ cần anh hy vọng giúp em nhìn rõ trái tim của mình. Em đã chú ý ra chưa?

Tôi lại đẩy anh ra, vô tình làm cho anh đau. Ráng nén sự lo âu, tôi nói:

- Em chẳng chú ý ra gì cả!

Anh khẽ cười, véo mũi tôi:

- nắm mà anh còn tưởng là có tín đồ ghen cơ đấy! Em không quan sát ra cũng ko sao, anh để giúp em chú ý rõ.

Tôi lườm anh. Ra quyết định sẽ "hành hạ" anh thêm một thời hạn nữa, trước lúc nói với anh rằng: em yêu anh! mẫu ngày ấy dĩ nhiên còn xa lắm, chàng trai của em ạ! Ai bảo anh vô duyên không có căn cứ đắc tội với thanh nữ làm gì.