TUYẾT RƠI ĐẦY nam giới SƠN(Lạc tuyết mãn phái nam sơn)Tác giả: đường minh khai Dạ HợpConvert: Bến TTVChuyển ngữ: Tũn CòiĐộ dài: 59 chương + 6 phiên ngoạiThể loại: hiện đại, thầy trò, tình thương đô thị, nóng áp, ko ngược. HENhân thứ chính: đánh Nam, trần Tri Ngộ (Phó gs đại học, hơn phụ nữ chính mười tuổi.)

*

Cảm ơn hình ảnh bìa của công ty Thu HoàiVăn án:Rượu ấm ngập đèn vàng, tuyết đậy đầy núi nam.Anh dùng sự từng trải với thời gian, bao dung toàn bộ những đần độn khờ, nông nổi của cô.

Bạn đang xem: Tuyết rơi đầy nam sơn

(*Rượu nóng – Thanh rượu: là 1 loại rượu trắng của Nhật, hay được hâm sôi khi uống.Nam Sơn còn gọi là Kỳ Liên Sơn, tức thị ‘dãy núi phía nam’ khi nhìn từ hiên nhà Hà Tây của con phố tơ lụa)Editor: ‘Lúc nhỏ, phát âm Tam Mao, cô ấy nói, mỗi một lần lưu giữ anh, bầu trời rơi xuống một phân tử cát, từ bỏ đó hóa thành sa mạc Sahara.… Còn em. Em ghi nhớ anh, phái mạnh Sơn quanh năm tuyết rơi đầy.’Lần đầu cùng anh gặp gỡ,Anh nói: ‘Mùa này, bụi mù tơ liễu, cũng không có gì để xem. Đến vào mùa đông, cảnh tuyết không tệ.’Rồi mùa đông, chuyển cô lên phái nam Sơn,Anh nói: ‘Đợi lãnh giấy ghi nhận rồi, em mau mau chóng lăn đi mang đến anh! Ở trước khía cạnh anh chướng mắt!’Trước ngày cô đi, cầm tay cô áp vào ngực mình, thanh âm trầm thấp,Anh nói: ‘Đường ở khu vực này, em thỏa mức độ bay.Chẳng qua đợi em thêm một không nhiều thời gian. Chẳng qua cần sử dụng tuổi tác trải kiếp phù hoa của anh, căn vặn kim tháng ngày chậm lại một ít.’***Nếu các bạn từng lạc mất ai kia trong cuộc đời, nếu ai đó ra đi còn lại một không gian ngỡ không bao giờ có thể phủ đầy trong thâm tâm bạn, hãy cho Nam Sơn vào trong 1 ngày tuyết rơi đầy, kiêu dũng quăng quật lòng mình cùng quãng chìm yêu thương thương đã mất rồi mỉm cười cợt thật tươi mà cách về vùng trước với tinh thần ở ở đâu đó có bạn đang ngóng bạn. Duyên phận trong cuộc đời là ba ngàn hoa lá tuyết vụt lướt qua mặt, đúng một cánh, tan trong lòng tay; mảnh lòng băng vào ngọc hồ nước đó dành cho tất cả hầu như ai biết yêu thương thương với thấu hiểu.‘Nhân sinh tương tri, như hạnh hoa ngộ vũ, như trọc tửu ngộ ca.’ Đời fan biết nhau, như hoa hạnh chạm mặt giọt mưa, như rượu đục tương phùng khúc hát.Tô Nam với Trần Tri Ngộ đã gặp nhau như thế.***Trước khi hợp tác vào edit truyện, tôi đã đọc ‘Tháng tứ lụa rạn’, câu chuyện chứa đựng phần lớn lời trích dẫn gần như là là linh hồn của ‘Tuyết phái mạnh Sơn’. ‘Lấy em làm vùng xưa anh cần thiết quay về, rước nỗi ghi nhớ của em treo thành thù du trong thời gian ngày Trùng cửu, còn cả mưa vùi gió dập cuối xuân năm nay, tất cả đều bởi anh. Cầm nào rồi cũng đến một ngày, em trút bỏ gánh nặng trĩu thu vén hành lý đi tìm anh. Nhưng lại anh đề xuất đồng ý, bao phủ Mộng Trạch thành khe, chặt quế làm trụ, đá cuội đắp móng nền, cùng đừng xoay đầu dõi nhìn em, như vậy, em mới có thể nghe được tiếng con kê gáy đầu tiên ở kiếp lai sinh.

Xem thêm: Vân Hugo Bị Bệnh Gì - (Vtc14)_Bệnh Gì Khiến Mc Vân Hugo Bị Hỏng 1 Mắt

Lúc anh đi, nhằm lại dòng chìa khóa, nói nhỡ trăng anh lạc bến xưa, em đem đi mở chốn cất giấu nhỏ dại trong câu chữ anh. Em tặng kèm anh chiếc nhẫn, dù cảm giác thất lạc, nhưng có một loại vòng bảo hộ vĩnh viễn mong ngóng trên đỉnh núi tối sâu, canh giữ mặt trời đỏ của anh.Ngày đó, cô đến dịch viện, thuê xe lăn, đẩy anh ra bờ hồ nước đi dạo, gồm một lũ cò trắng lướt xung quanh hồ như cánh diều no gió. Anh hỏi cô: “Có mấy con?”. Cô đáp: “Mười hai.” Anh lững lờ gật đầu.Khi ta không tồn tại cách gì xoa nhẹ được nỗi đau của người, hoặc giả fan không còn có thể quan chổ chính giữa ta được nữa, xin chớ quên, giữa những tháng ngày rất ít của chúng ta năm xưa, đã từng có mười hai con cò trắng, bay qua hồ nước mùa thu.’‘Tháng tư lụa rạn’ là câu chuyện viết về một tín đồ đã mất. Khi edit mình đã nghĩ biết bao giờ hay đến lúc nào người ta mới hoàn toàn có thể quên được mười hai nhỏ cò trắng trên hồ nước nước ngày thu năm nào, đã thôi không thể trong ảo mộng lắng hóng tiếng con kê gáy đầu tiên vang lên làm việc kiếp lai sinh nhằm được gặp gỡ lại người? – chắc hẳn rằng chẳng bao giờ, chắc rằng …Rồi khi edit ‘Tuyết rơi đầy phái nam Sơn’ mình bắt gặp tia mong muốn cho đông đảo ai từng thất lạc đùa vơi.‘Một ngọn đèn sáng quá lâu, không tồn tại nguyên nhân khác, chỉ cần đã quên tắt; đùng một cái tắt, cũng không tồn tại nguyên nhân khác, chỉ là sợi dây tóc vonfram đã biết thành đứt.’Mọi thứ rồi vẫn khép lại, phía sau cánh cửa đóng chặt sẽ là một trong những mùa khác. Vòng tuần hoàn của cuộc đời khi nào cũng bao gồm một mùa đông, niềm hạnh phúc chỉ dành cho ai dũng cảm bước qua nó, yêu cầu không.Cũng như câu văn án:Rượu nóng ngập đèn vàng, tuyết đậy đầy núi nam.Anh dùng sự từng trải với thời gian, bao dung tất cả những ngu khờ, nông nổi của cô.Trần Tri Ngộ không chỉ là là bạn thầy, người yêu mà anh còn trao đến cô không còn thảy sự bao dung dịu dàng. Anh yêu thương cô bởi tình yêu thương của một người trải qua mất mát, sẽ là thứ tình yêu được thắp dậy bằng ngọn lửa soi thấu bờ bên kia, là thứ tia nắng anh cam trung tâm tình nguyện đổi bằng sinh mệnh.Và cô gái có thể khiến người ta nguyện hy sinh như thế, ắt hẳn quan trọng nào trung bình thường.Tô Nam, mãi đến ở đầu cuối mới bao gồm đôi từ ít ỏi vẽ ra nét trẻ đẹp tinh khiết từ mẫu thuở trăng tròn lẻ của cô gái đó. Người sáng tác dùng hết nội dung để bật lên một nam giới Nam mạnh khỏe hiểu chuyện, nồng hậu vì gia đình và sau đây xiết bao xứng đáng yêu, cùng để cho người đọc chúng ta nhìn thấy nét đẹp của nam Nam qua đông đảo người đàn ông thích hợp cô ấy. Một chủ tịch hội sv thành thục có tài năng nổi nhảy của tuổi mười tám; một Giang Minh Khiêm đầy chí khí tuổi trẻ dành hết lòng cho cô mặc dù biết chẳng thể, một nai lưng Tri Ngộ vững vàng chãi rộng mười năm chẳng ai hoàn toàn có thể chạm vào trái tim với cả… những người đơn phương ưa thích cô. Thì rất có thể biết thiếu nữ đó tỏa nắng rực rỡ nhường nào.‘Yêu một người, chỉ muốn cho những người đó mưa phùn mùa xuân, không nhọc lòng cát bụi hồng thế; ngắt xanh mùa hạ cùng lát dưa hấu đầu mùa, không phải dầm bản thân oi ả rét bức; chỉ việc ánh khía cạnh trời tỏa nắng rực rỡ ấm áp; còn minh đao ám tiễn, gió thảm mưa sầu chắn đỡ hết mang lại người.’ – yêu một người, với cô là thế. Cô rước hết tình yêu trong sạch của mình, đem sự đọc biết, hiền lành, thiện lương yêu anh như lời bà bầu Trần dạy:‘Nước yên ổn chảy sâu, dù là tình cảm gì, đến ở đầu cuối đều trở thành tình thân, đối phương như một trong những phần sinh mạng của mình. Cả đời hướng đến một người, lẽ nào không cảm thấy mỏi mệt? cảm tình mãnh liệt ban sơ nào có thoải mái và tự nhiên sinh ra, rồi gần như vui mừng, cảm cồn của về sau cũng đều phải dành thời gian nung đúc. Đạo vợ ông xã là gì? mẹ thấy chỉ nằm tại vị trí hai chữ: ‘Dùng tâm.’’ Trong quá trình edit tôi đã đọc lại ngần ngừ bao lần, đến độ thuộc không còn cả diễn biến của truyện, vậy cơ mà vẫn thấy sao nó thừa đỗi ngọt ngào.Mình cứ nghĩ mang lại nụ cười hiền lành của người mẹ Trần cụ Bội Du, nét mặt nghiêm nghị của ba Trần ấy mà hết mực nuông chiều tôm thô nhỏ, niềm vui rạng ranh mãnh của chị em Tô, hạnh phúc của tô Tĩnh – Long ca rồi Lâm Hàm, Trình Uyển, Giang Minh Khiêm, Cô Điền, vợ ck ông chủ Cốc …… cùng cả giờ đồng hồ Tôm khô nhỏ tuổi học theo người mẹ ríu rít gọi tía ‘Thầy Trần… thầy Trần’ địa điểm ngôi nhà bao gồm cây sung dâu. Ngôi nhà đó, vào góc sảnh có hàng rào tường vi, thân vươn dài trườn lên tuy nhiên cửa sổ, cơ hội hoa nở tỏa hương thơm hương vơi nhẹ ngọt ngào; có gốc phong lá đỏ ngập vòm trời. Trong sảnh cỏ dại mọc thiệt nhiều, dưới hàng rào đặt một cái chậu nhỏ, mỗi buổi sáng cho một không nhiều thức ăn cho mèo vào nhằm mấy con mèo hoang tới ăn… còn cả tệ bạc hà mèo…Và quan trọng nhất là…‘Xuân hạ thu đông, luôn luôn được ở bên người.’Câu chuyện xong xuôi trong niềm hạnh phúc ngập tràn như vậy và vớ cả bọn họ cũng hãy thật hạnh phúc!SPOILNam bao gồm ngoài tía mươi tuổi từng có ái tình đầu đã mất hơn mười năm. Anh đăng ký kết hôn cùng với người nữ giới từ thuở nhỏ; cô ấy là người đồng tính, cũng đơn độc ngổn ngang trong tình cảm không vừa đủ với đứa bạn thơ ấu của mình; hôn phối chẳng qua chỉ để phụ huynh hai bên yên lòng. Truyện phần lớn là những người dân hiểu chuyện nên hoàn toàn không ngược. Nam chính yêu nữ chính không ở đâu chê trách được, từ chuyện quá khứ đến hôn nhân gia đình hiện tại, anh hầu như xử lý rất xong xuôi khoát và bầy ông nên các bạn đừng lo, thời gian nào anh cũng nghĩ cho nàng chính trước.Đến giờ, đây là câu chuyện thầy trò êm ấm và trọn vẹn nhất trong tâm mình.À, đôi bạn này ‘dữ dội’ không kém Liệt Đồ đâu, giết thịt cũng đủ sắc hương vị luôn.Khả năng review của chính mình chẳng ra sao. Truyện tiếp diễn tình huyết này cho tình huyết khác, sâu lắng rồi lại ấm áp ngọt ngào cho đến tận loại chữ cuối cùng, thật sự xuất xắc hơn đều gì mình viết hết sức nhiều.Chúc chúng ta đọc truyện vui vẻ.***

Mục lục

PRC

 Chúc chúng ta đọc truyện vui vẻ.