daquy.edu.vn - Tuổi 17 của mình đã qua đi với phần nhiều rung đụng nhẹ nhàng nơi trái tim. Vốn dĩ câu chuyện giữa tôi cùng cậu còn chẳng đã có được một khoảnh khắc điện thoại tư vấn là quánh biệt. Nhưng mà sau đến các năm sau đây dư vị của nó vẫn mãi sinh sống lại vào một ngăn nhỏ tuổi nào đó trong trái tim tôi.

Bạn đang xem: Tôi và tuổi 17

***

Gửi cậu, con trai trai năm 17 tuổi

“Những năm mon ấy vị một bạn thích màu xanh mà tôi lấy lòng yêu cả thai trời”.

Người ta thường nói năm tháng tuổi học trò là những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, chân thành và ý nghĩa và kỷ niệm nhất. Thanh xuân ấy là phần đông ngày mon vô tứ vui đùa mặt bè bạn, là đông đảo đêm vùi đầu vào đèn sách, là tín đồ bên ta năm 17 tuổi đã chẳng đi với ta cho cuối bé đường.

Thanh xuân của mỗi cá nhân qua đi sẽ hồ hết để lại vào ta một hình bóng thật đẹp. Với trong tôi cậu mãi là hình bóng đẹp nhất nhất. Là nuối tiếc tuổi 17 cơ mà tôi mang theo cho mãi sau này.

Năm tháng ấy tôi vày sự vô tư, vui nhộn của cậu mà trái tim sẽ lần đầu loàn nhịp. Tôi ngỡ rằng đó chỉ là những rung đụng nhất thời của tuổi bắt đầu lớn nhưng mà thì ra ko phải.

Hình nhẵn cậu lộ diện trong tâm trí tôi ngày càng nhiều thêm, ánh nhìn tôi chưa bao giờ từ bao giờ luôn kiếm tìm kiếm cậu giữa sân trường rộng lớn. Và cứ thế cảm xúc mà tôi dành riêng cho cậu cũng ngày 1 nhiều hơn. Mỗi ánh mắt cậu quan sát tôi dù chỉ là lướt qua đều khiến tôi xao xuyến. Mỗi lời nói dù chỉ với bâng quơ cũng đủ khiến cho tôi suy tư.

Những năm mon ấy cậu đó là động lực to lớn số 1 để tôi nỗ lực hết mình trong học tập. Tôi đã luôn cố gắng để khoảng cách của tôi với cậu ở bảng xếp hạng rất có thể rút ngắn xuống dù chỉ là 1 trong chút. Nỗ lực mỗi ngày để cậu để ý đến tôi các hơn. Nhưng ngoài ra mọi sự nỗ lực của tôi lại chẳng đổi lấy được bất kể tín hiệu như thế nào từ cậu.

*

Càng chăm chú đến cậu, càng thích hợp cậu tôi lại càng cảm giác tự ti về bản thân mình các hơn. Vày cậu của khi đó quá nổi bật, vượt xuất sắc đẹp còn tôi chỉ là 1 trong những cô bé xíu tự ti mờ nhạt. Và có lẽ rằng sẽ chẳng khi nào cậu ưng ý tôi đâu. Cứ thế tình yêu tôi dành cho cậu vẫn luôn luôn là điều thầm kín đáo trong tôi.

Xem thêm: Bộ Sưu Tập Đồng Hồ Chính Hãng Tại Việt Nam, Giá Đồng Hồ Burberry Chính Hãng

Rồi một năm, 2 năm và bố năm trôi qua, chúng ta cũng đã đến lúc phải xa lánh nhau. Buổi bế giảng hôm ấy tôi có thật những điều ước ao nói cùng với cậu nhưng mà lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Quãng đường chúng ta cùng nhau đi về ngày hôm ây tôi đã sở hữu trong mình biết bao xúc cảm hỗn độn. Cho dù là đi bộ dưới cái nóng oi bức của ngày hè nhưng tôi vẫn chẳng cảm xúc chút mệt mỏi nào.

Tôi cảm xúc quãng con đường hôm ấy sao lại ngắn ngủi mang lại thế. Nó ngắn như gai dây tơ duyên của bọn họ giữa cái đời rộng lớn này. Để rồi lúc đi hết tuyến phố ấy chúng ta chẳng còn được thấy nhau giữa bề bộn cuộc sống. Để rồi cậu vĩnh cửu là miền kí ức xưa cũ trong hoài niệm của tôi.

Sau này mỗi lần quay lại trường cũ ánh nhìn tôi dường như vẫn nuốm kiếm kiếm tìm một hình bóng quen thuộc. Hình trơn của cánh mày râu trai năm 17 tuổi. Những chắc rằng hình nhẵn ấy đang mãi chỉ với trong kí ức của riêng tôi.

Chúng ta ai rồi cũng yêu cầu trưởng thành. Cùng khi quay đầu nhìn lại new thấy cảm xúc tôi giành cho cậu trong thời điểm tháng ấy thật đẹp. Đó là việc non nớt, vụng dại, vào trẻo của tuổi new lớn. Là những lo ngại suy tư giấu kín trong lòng. Là những cảm giác chẳng thể nào để tên. Là sự việc nuối nhớ tiếc của trái tim chưa bao giờ được chứa lời.

*

Tuổi 17 của mình đã qua đi với đông đảo rung động nhẹ nhàng khu vực trái tim. Vốn dĩ câu chuyện giữa tôi cùng cậu còn chẳng giành được một khoảnh khắc hotline là đặc biệt. Mà lại sau đến những năm sau đây dư vị của chính nó vẫn mãi ở lại trong một ngăn nhỏ tuổi nào kia trong trái tim tôi.

Có lẽ đó dòng mà bạn ta gọi là tình đầu, cùng dù không có khoảnh khắc quan trọng đặc biệt nào cả tuy thế cũng đủ để khiến con người ta lưu giữ mãi về sau.