Ngày nắng, cô cách về văn phòng công sở khoa cũ. Thọ lắm rồi, cam kết ức lấm lem của dòng thời sinh viên làm cô nhớ. Cofer, cuốn lưu cây bút đã ố vàng, nhưng vẫn còn hiện rõ. Này đây mẫu hội trường chật chội nhồi nhét, này đây đám các bạn hét hò quậy phá, ăn uống hàng, ngủ gật, chết sống cùng rất nhiều ngày thi, vui bi thương có nhau…. Này đây đầy đủ êm đềm hiện tại lên. Chỗ đó, Cô có tình ái đầu

Vẫn là cô, nhỏ bé nhỏ tuổi xíu, ngây ngô với yêu cuồng nhiệt, gặp anh một đợt duy nhất mà lại quyết từ bỏ bỏ tất cả chỉ để mong mỏi cái duyên sẽ gặp mặt lại.

Bạn đang xem: Ngày ấy ta yêu nhau

Cofer, nơi cửa sổ ấy, góc hiên chạy ấy, mang lại yêu yêu mến đong đầy. Cô biết cảm hứng thích mê say anh từ cái nhìn đầu tiên, không lạ lẫm như quen thuộc từ kiếp nào. Cô nhớ đã dành anh như vậy trong gần 2 năm trời, vu vơ, mông lung và không phiền muộn, cô không phù hợp yêu thầm, nếu sẽ thích một người, không nói ra thì điều ấy không còn chân thành và ý nghĩa nữa. Bắt buộc cô chấp tay cầu Thượng Đế sở hữu anh về bên cạnh cô.

Người sẽ nghe thấy.

Là chỗ cổng ngôi trường cô mắc cỡ đứng nép vào một ánh mắt anh run lẩy bẩy. Là rất nhiều chiều tán tỉnh và hẹn hò cô cố kỉnh vạc áo anh bay, cô hy vọng bay. Vẫn còn đó đó, nhà ở nơi cô cùng anh gặp gỡ và hẹn hò những giờ tung tầm rộn rã, hội ngôi trường 301, 201 lén nhìn trộm anh. Vẫn tồn tại đó những ăn sáng anh chuẩn bị, hầu hết ngày thi nhị đứa cuống cuồng học tập bài, những giờ chảy trường anh đón đưa, hầu như ngày Đông lùm xùm áo len, vẫn thích một bàn tay ấm. Ngày giỏi nghiệp nhị đứa viên mãn nạm tấm bởi thông hành phi vào đời . Vẫn còn đó đó – cô ngô nghê, trong cả đời luôn nghĩ anh là của riêng biệt mình. Cô đã đi qua thời sinh viên mặt anh êm đềm như thế.

Ra trường, guồng quay cuộc sống thường ngày làm tấp nập, anh và cô vẫn trònđầy trong tình yêu. Buổi sáng tay gặm bánh mì, tay nhắn tin anh rằng cô đã đi đến công ty. Trưa, anh không bao giờ quên nhắc nhở cô siêu thị đúng giờ đồng hồ kẻo lại bệnh. Chiều chiều hóng nhau về cho dù quãng mặt đường ngắn xíu. Tối đến ngật ngù vẫn luôn luôn nhớ chúc nhau ngủ ngon.

Như mẩu chuyện cổ tích cô kể đi đề cập lại nhiều lần về anh, về cô ngày đó, thơ ngây vụng ngốc để suốt cả quảng đời cô thương, cô nhớ. Hai đứa rong ruổi khắp những con đường Sài Gòn, nạp năng lượng hàng, đi dạo phố, cà phê…Vẫn đầy ắp trong cô đa số lần trước tiên anh dành. Khu vui chơi công viên nước mùa hè cô lẽo đẽo theo ông tập bơi mong chờ một dòng nắm tay cũng đủ có tác dụng tim cô rộn ràng, rạp chiếu phim giải trí phim cùng với những bộ phim truyện cô chưa lúc nào xem trọn vẹn bởi vì chỉ cần những giây phút mặt anh là đủ, mẫu hôn đầu tiên vội vã. Giang Điền, bắt đầu 5h sáng, nhị đứa đã hối hận hả chuẩn bị lên xe, cùng mọi người trong nhà cả ngày, chiều lại nuối tiếc sợ hãi xa, cuối cùng chọn quốc bộ hết đoạn trằn Hưng Đạo nhằm theo về bên anh.

Tính anh khía cạnh và cẩn thận, đa số việc dễ dàng và đơn giản nhất như mang khẩu trang ra đường, mặc áo khóa ngoài cô cũng vòi vĩnh hóng anh nhắc nhở. Trái gió trở trời tý là anh lo cài đặt thuốc mang đến ngay cho dù trời mưa tuyệt nắng. Cô tí hon yếu, bướng bỉnh, tất cả chút ngang tàng của con gái Miền Trung anh lại chiều chuộng hết mực miễn sao cô thấy vui. Anh cau gồm khi cô tham ăn đủ đồ nóng dẫu vậy lại âm thầm lặng lẽ đi download nước mát về đến cô. Cuối tuần, tranh thủ chạy hàng chục km trở lại viếng thăm cô. Cả form trời là của nhị đứa, thận trọng và ngọt ngào và lắng đọng đến kỳ lạ. Hay các khi anh bận rộn vừa học tập vừa có tác dụng là cô xúng xính áo quần leo lên chiếc xe buýt số 6 thân thuộc lên thăm đến anh đỡ vất vả. Sài gòn với cô chỉ nên anh.

Cứ thế, thời gian yên bình trôi…

Anh – thứ tình yêu cô cho là xa xỉ và buộc phải cẩn thận. Cô yêu cùng tôn thờ. Ngày còn nhau anh luôn luôn hiện diện lúc cô cần, đậy chở, yêu thương. Anh đam mê cô cười, chú ý hiền hòa cùng hồn nhiên, thích xúc cảm thoải mái khi bên cô. Còn cô yêu không còn tất thảy số đông gì thuộc về anh, yêu thương cả các chiếc ngắt câu nhả chữ vụng về nhưng anh xuất xắc nói là vì không rành giờ đồng hồ Việt.

Em luôn cẩn thận.

Sợ rằng thức tỉnh tình yêu.

Nên từng bước vứt bỏ phiên bản thân.

Chỉ để thuận theo anh.

Có thể tình cảm anh giành cho cô rất ít như cô đã giành riêng cho anh, nhưng mà suy mang lại cùng tình yêu đâu chỉ có mua bán, nếu nhất thiết có người yêu nhiều hơn, fan đó là cô cũng chẳng sao. Rồi đôi khi vu vơ cô hỏi:

– Anh này, em bao gồm phải ái tình đầu của anh ấy không nhỉ?

– Ừ!

– Vậy sau này, anh hãy nhớ là em nhé.

Anh ly đầu: “Em cứ giỏi nói gở”.

Cô – người từng nên đánh đổi các thứ sẽ được ở bên anh. Khi bao gồm nhau, cô ước thời hạn dừng lại. Ngay bây giờ để bên anh mãi mãi, không rời. Rồi lại tự vẫn mình cô liệu bao gồm phải là cô gái dành cho anh? Anh quá tốt. đầy đủ giằng xé nội tâm khốc liệt. Cô thêm hao gầy. đầy đủ lần nhìn anh ngủ, phần đa lần ngồi sau anh, các lần vờ vịt cố tỏ ra ghẻ lạnh cô không chiến thắng nổi con tim mình. Anh gồm nhớ, khi còn yêu, cô luôn nhường anh cụp máy trước, luôn luôn nép mình chờ bóng anh chết thật dần, cô nghĩ chính là thương.

Ai rồi cũng phải trải qua những phần đường tăm về tối nhất của cuộc đời. Đôi khi gồm những khoảng thời gian ngắn sống trong dư thừa cảm tình và nhiều quan hệ làm cô không cân nhắc những thay đổi nơi anh. Cô – con nhỏ xíu cứ hay ưa chuộng vớ bây giờ mà quên mất phải vun đắp. Cái anh cần, nhiều hơn thế nữa cái cô nghĩ. Cô thấy tình cảm nơi anh nhạt dần mà lần khần gọi chính là gì, cực kỳ mơ hồ. Anh vẫn mặt cô, nhưng lại sao xa cách lắm. Thốt nhiên nhớ ra Thượng Đế hết sức thông cảm mang đến cô, nhưng đã đến khi Người bắt cô buộc phải trả giá cho các đòi hỏi. Cuộc sống thường ngày của anh, anh đề xuất tự tra cứu lấy, chưa phải ở nơi cô. Vậy là, anh đang rời xa?

Thời gian và cảm giác sợi dây oan nghiệt duy nhất cô từng biết đến. Cô cười bao gồm mình, ra cuộc sống anh đâu là của riêng rẽ cô, vậy mà vẫn mang lòng tin ngây dại. Rồi anh cũng đi, đúng như các gì cô nghĩ. Fan quay lưng, vẫn hạnh phúc hơn người ở lại. Anh lử đử chứ?

Vẫn còn đó số đông day dứt, lúc anh đi, có thể anh nhẹ nhàng, còn cô là ngày gió hoàn thành trôi. Một mình, cô độc, cô nếm từng giọt đắng đến riêng mình. Cả quãng thời gian bên nhau ấy, cuối cùng cũng đọng lại anh gượng cười xem cô như bạn. Đúng là đang yêu, từng yêu cùng thật yêu, dẫu vậy những ngổn ngang tấp nập làm anh mệt nhoài. Anh sẽ đi tìm những hành trình mới cho anh. Anh, đang bắt đầu. Siêu khắc nghiệt, cô tưởng bản thân không chịu được. Thỉnh thoảng đau xoay quắt, lại nhớ về anh, như tự an ủi mình. Ước gì dù chỉ một lần được nức nở trong khoảng tay anh. Anh đi cực kỳ nhanh, gấp vã khi cô còn đắm chìm trong ngẫn ngơ, nuối tiếc. Không ôm đồm nhau, không cuộc chiến tranh lạnh, quán triệt cô cơ hội để dừng lại, cho thân thiện vơi bớt. Anh mất chút lý trí, còn cô mất cả trái tim.

Xem thêm: Ngọc Trinh Mặc Áo Dài Trắng

Cô ngày xưa, đã may mắn khi có anh. Cô mơ một niềm mơ ước dài, đẹp với đáng nhớ, nhằm khi choàng thức giấc dậy anh đang rời xa. Thứ tình yêu nhập nhằng mà thỉnh thoảng cô quên mình đã có, cho lúc xa tầm với mới nhận ra cô yêu anh nhiều đến ngần nào. Nước đôi mắt cô không duy trì chân được anh. Cô biết mình mất 1 bàn tay ấm từ đi dạo ấy và phân biệt “Níu kéo một bạn không yêu thương mình cũng tương tự đưa tay nắm chặt cục nước đá. Mát rượi và tê buốt tận xương. Đến lúc nó tan chảy thành nước, ngấm cạn hết dần dần xuống mặt đường. Sau cuối thì bản thân cũng không còn điều gì khác cả…”

Nên cô buông.

Anh mang đến cô 30 ngày…

Cô lưu giữ như in buổi tối hôm đó, đã niềm hạnh phúc nhường nào, cô mong viết chiếc kết cho việc tình quá rất đẹp của mình. Cô ko muốn bất cứ những cực khổ nào còn tồn tại. Cô muốn mình cũng nhẹ nhàng để đối diện.

Cô vẫn thương anh hết lòng, y hệt như người ta vẫn bảo: phần lớn giọt sau cuối luôn là giọt se fe nhất. Từng tin nhắn, từng cái chữ, từng lần lặng lẽ chờ thấy láng anh chết thật dần giữa mẫu người, từng món vàng là thông điệp cô cầu chúc anh hạnh phúc về sau. Cô không nghĩ sẽ là níu kéo, cô biết mình đang làm cho gì. Những ân đức cuối giành riêng cho anh, cho chính bản thân mình để cô thấy mình đã yêu và được yêu.

Cô đã có…

30 ngày để học cách yêu thương, biết mang lại đi cơ mà không yêu cầu nhận lại, 30 ngày để mang cô về lại đều nơi từng qua, sống chậm, thật chậm…trọn vẹn, thật tâm.

Là 30 ngày đủ mang đến cô ngọt ngào và lắng đọng bài hát vốn vẫn đam mê mà còn chưa kịp hiểu, để cô tin thật như mong muốn khi phép màu rồi cũng đến. Cô mỉm cười.

30 ngày nói cô coi trọng lời hứa, chớ quên để gia công cô day dứt. Những lời hứa chưa trả, để suốt đời bạn ta nợ nhau.

Đó là 30 ngày của cô. Đầy đủ, không ân hận, cô vẫn yêu hết mình, khóc không còn lòng. Vào cuộc tình này, cô hạnh phúc, vì đã không còn nợ anh điều gì. Cô vẫn sống, vẫn đi làm, lên mạng, ẩm thực đúng giờ, tự chăm lo bản thân. Còn anh? bước qua ngày đầu tiên, anh âm thầm từ chối cơ mà không một lý do. Lúc còn nhau đã lúc nào anh biết cảm giác mất đi cô sẽ như vậy nào? Đã cho chủ yếu nhau một thời cơ thật sự? bạn ta yêu vày cái duyên, dẫu vậy để cho với nhau cần nỗ lực nhiều rộng nữa.

Nhưng anh biết đấy lời hứa hẹn của anh về 30 ngày, anh vẫn còn đó nợ cô 29 ngày.

cuộc sống đời thường có quá nhiều ý nghĩa.

Mà tình yêu không phải là điều duy nhất

Chuyện giữa anh với em dù cho có đẹp cũng chỉ là một khúc nhạc đệm

Nhưng em làm sao để cắt đứt những nhớ nhung trong lòng.

Cô từng gọi tình yêu chính là phép màu, tin rằng hầu hết cố gắng, kiên định theo xua rồi cũng sẽ thành của chính mình nhưng cuộc sống không phải là 1 bộ phim. Cô quen thuộc dần, biết quan niệm rộng ra, yêu là biết đến đi mà không nên nhận lại, đứng ở 1 vai trò không giống để cảm giác lấy phần lớn hơi thở sẽ tồn tại xung quanh mình vày anh đã mang đến cô thấy được nhiều dư vị, một tình yêu vượt đổi béo lao. Người nào cũng cần một quãng đời tươi tắn và hết lòng như thế. Điên cuồng, nằm mê theo xua đuổi và hiến đâng hết mình để khi quay đầu lại không nuối tiếc, thanh thản cùng mỉm cười.

Quá khứ ngày đó cô xếp lại phía sau, vì chỉ có cách tốt nhất ấy mới khiến cho cô trân trọng 1 phần cuộc đời của mình, ghi nhớ hầu như khoảnh tự khắc của một thời nông nổi ấy. Cô mong chúc anh thận trọng bên một tín đồ khác tuyệt ít ra gồm ai này sẽ yêu anh, như cô đang từng. Cô lớn lên như thế trong tình yêu chưa khi nào hết, chỉ nên tạm đi ngủ đâu đó. Cô điện thoại tư vấn đó là yêu thương và cô cũng hotline anh là yêu thương.

Cô cũng từng tưởng anh là ánh trăng sáng sủa nhất cuộc đời cô, tuy nhiên trăng sáng sủa quá đôi lúc sẽ giá giá.

Hát một bài hát, kỉ niệm về thời tx thanh xuân rồi đang qua đi của em.

Yêu một người, cư ngờ nghệch cho chính là suốt đời

Hát một bài bác hát, kỉ niệm về thời thanh xuân rồi vẫn qua đi của anh

Rồi sẽ có được một người luôn luôn luôn bước cùng em mãi mãi không rời xa.

Ngày xưa, nơi bờ sông ấy cô đã từng để anh về với tuyến phố anh lựa chọn, thì hiện nay cũng thiết yếu nơi phía trên cô cười: “Anh phải niềm hạnh phúc nhé?”. Loại duyên này, cô trân trọng cùng lưu giữ. Cuối cùng, nước đôi mắt cô cũng rơi được. Cuộc sống không vô nghĩa. Cô nhận ra, tình yêu không làm bạn ta chết thực chất nó chỉ đâm một mũi kim vào nơi đau nhất làm cho cô khóc lịm dần dần đến không hề nước mắt.

Chiếc xe bus số 6 chạy chầm lờ đờ rồi giới hạn hẳn, tất cả cô nhỏ bé tóc ngắn cầm điện thoại bước xuống cười cợt giòn tan: “Ngã ba Nhà Thờ, anh đón em nhé!”