Cơn ác mộng của Lissa truyền vào tôi, giũ tôi khỏi niềm mơ ước của bao gồm mình, một giấc mơ liên quan tới bãi biển và chàng trai ngon lành nào đó đã xoa dầu bắt nắng cho tôi. Phần nhiều thoáng tưởng tượng – của Lissa, chưa hẳn của tôi – nhào cuộn qua đầu tôi: lửa, máu, mùi khói và mọi đoạn sắt kẽm kim loại bị căn vặn xoắn của một loại ô tô. Những hình ảnh ấy quấn quanh, khiến cho tôi nghẹt thở, cho tới khi một phần lý trí trong não bộ nhắc nhở rằng đó không hẳn là giấc mơ của tôi.

Bạn đang xem: Học viện ma cà rồng

Tôi choàng tỉnh, đa số sợi tóc dài, sẫm color dính bệt vào trán.

Lissa vẫn nằm trên chóng cô ấy, vùng vẫy và la hét. Tôi vọt thoát ra khỏi giường mình, nhanh chóng băng qua khoảng chừng cách nhỏ tuổi giữa hai bên.

“Liss,” Tôi gọi, lắc mang lắc để. “Liss, dậy đi.”

Tiếng thét của Lissa nhẹ xuống, nắm vào kia là phần lớn tiếng mếu máo khe khẽ. “Andre,” cô rên lên. “Ôi trời ơi!”

Tôi đỡ Lissa ngồi dậy. “Liss, cậu có còn ở đó đâu. Tỉnh giấc lại đi.”

Sau vài giây, mắt Lissa run run mở ra, và trong ánh sáng vừa đủ nhạt, tôi nhìn thấy một loáng tỉnh táo bắt đầu trỗi dậy. Nhịp thở điên loạn chậm dần, Lissa ngả lại gần, tựa nguồn vào vai tôi. Tôi vòng một tay ôm Lissa cùng vuốt tóc cô.

“Ổn rồi mà,” tôi êm ả dịu dàng nói. “Mọi chuyện rất nhiều ổn cả.”

“Lại giấc mơ đó.”

“Ừ. Tớ biết.”

Chúng tôi ngồi như thế trong vài phút, ko nói thêm gì khác. Khi cảm xúc Lissa đã bình tâm lại, tôi với ra mẫu bàn nhỏ tuổi giữa hai giường và bật đèn. Chỉ mờ mờ tuy nhiên cả hai cửa hàng chúng tôi đều không nhất thiết phải thật sáng new nhìn được. Bị ánh sáng của đèn thu hút, chú mèo Oscar của đứa bạn cùng nhà khiêu vũ phốc lên bậu hành lang cửa số để mở. Nó tránh xa tôi – động vật không ưa thích ma cà long lai, chả gọi vì vì sao gì – tuy thế lại khiêu vũ lên giường và dụi đầu vào Lissa, kêu rừ rừ êm ái. Động vật không có vấn đề gì với Moroi, và tất cả lũ chúng đều đặc biệt quan trọng yêu quý Lissa. Vừa mỉm cười, Lissa vừa gãi cằm Oscar, tôi cảm thấy cô bình thản hơn.

“Lần gần nhất mình mang lại cậu ăn là cơ hội nào?”

Tôi hỏi, quan gần kề nét phương diện Lissa. Làn domain authority trắng nhợt nhạt hơn đầy đủ khi, đều quầng thâm hiện thị rõ dưới mắt, cùng từ cô toát ra một vẻ yếu ớt mong manh. Tuần này việc học tập rất căng thẳng, tôi chẳng thể nhớ ra lần sau cùng mình mang đến Lissa máu. “Hình như là… hơn nhì ngày rồi, buộc phải không? hay là ba? Sao cậu ko nói gì?”

Lissa nhũn nhặn vai với tránh ánh mắt tôi. “Cậu bận quá. Tớ không muốn…”

“Vớ vẩn,” tôi nói, chuyển đổi tư nỗ lực cho dễ dàng hơn. Bảo sao Lissa có vẻ yếu ớt. Oscar không muốn tôi mang đến gần thêm một một chút nào nên đã nhảy xuống với trở về nơi cửa sổ, nơi hoàn toàn có thể quan giáp ở một khoảng cách an toàn. “Nào. Thực hiện thôi.”

“Rose…”

Nào. Cậu vẫn cảm thấy dễ chịu hơn đấy.”

Tôi nghiêng đầu với hất tóc về phía sau, để hở cổ. Tôi thấy Lissa ngập ngừng, nhưng mà hình ảnh cổ tôi vươn ra với điều nó mời mọc xem chừng vượt hấp dẫn. Vẻ đói khát lướt ngang khuôn khía cạnh Lissa, môi cô hé mở, để lộ các chiếc răng nanh thường được đậy đi khi sống giữa nhỏ người. Đám răng nanh ấy trái lập một biện pháp kỳ tai quái với tất cả các nét xin xắn khác của Lissa. Khuôn mặt xinh đẹp cùng mái tóc kim cương nhạt khiến cho cô giống một thiên thần rộng là ma cà rồng.

Khi răng Lissa sắp đụng vào da tôi, tôi thấy tim mình đập cấp tốc hơn, vì run sợ và cả ước ao đợi. Tôi luôn luôn ghét xúc cảm thứ hai, tuy nhiên chẳng biết làm thế nào để hạn chế nó. Đấy là một điểm yếu mà tôi quan trọng rũ bỏ.

Các răng nanh của Lissa gặm ngập vào tôi, thật mạnh, cùng tôi hét khổng lồ khi cơn đau bùng lên ngắn ngủi. Rồi nó trôi đi ngay, vắt vào đó là nụ cười quý giá tuyệt vời nhất chảy tràn khắp cơ thể. Nó còn xuất xắc hơn bất kỳ lần say tốt phê nào. Còn tuyệt hơn cả tình dục – hoặc tối thiểu là tôi tưởng tượng thế, vị tôi chưa bao giờ thử. Nó như một lớp chăn cảm giác sướng trong lành và tinh tế, choàng lấy tôi và hứa hẹn rằng mọi vấn đề trên đời rồi đang ổn. Cứ thế. đông đảo chất vào nước bọt của Lissa tạo cảm hứng hưng phấn tột bậc, và tôi quên cả cố gắng giới, quên cả vấn đề mình là ai.

Thế rồi, thật xứng đáng tiếc, này lại kết thúc. Còn chưa tới một phút.

Lissa lùi lại, chùi tay lên môi và quan gần kề tôi. “Cậu ổn chứ?”

“Tớ… ừ.” Tôi nằm trở về giường, hoa mắt vị mất máu. “Tớ chỉ cần ngủ một giấc. Chả sao đâu.”

Đôi mắt màu xanh lá cây ngọc của Lissa theo dõi và quan sát tôi cùng với vẻ lo lắng. Cô đứng dậy. “Tớ đi kiếm cho cậu cái gì ăn.”

Những lời bội nghịch đối dềnh dang về lên đến môi tôi, tuy nhiên chưa tâm sự được thành câu thì Lissa đã vứt đi rồi. Tâm lý đê mê bởi vì vết cắn giảm sút ngay lúc Lissa làm gãy mọt kết nối, nhưng vẫn còn đó một chút vương trong những mạch máu, với tôi cảm xúc một nụ cười ngớ ngẩn nở bên trên môi mình. Tôi ngoái đầu, liếc Oscar, nó vẫn đang ngồi bên trên bậu cửa ngõ sổ.

“Mày chẳng biết là mày bỏ lỡ cái gì đâu,” tôi bảo nó.

Sự chú ý của Oscar đã chuyển sang thứ gì đó ở bên ngoài. Thu bản thân xuống thành tư thế đang mai phục, nó thở phì phì trong cỗ lông black nhánh. Đuôi nó ban đầu giật giật.

Nụ cười tắt ngóm, tôi buộc mình ngồi dậy. Nhân loại chao đảo, với tôi buộc phải đợi nó tự kiểm soát và điều chỉnh lại rồi bắt đầu cố đứng lên. Lúc tôi cầm đứng được thì cơn hoa mắt đau đầu lại ập tới và lần này không chịu ngừng. Nhưng lại tôi vẫn cảm xúc đủ sức để lê mang đến gần cửa sổ và ngó ra bên ngoài cùng Oscar. Nó an ninh nhìn lại tôi, xê ra một chút, đoạn quay lại với thứ đang làm nó chú ý.

Một cơn gió ấm cúng – kiểu êm ấm không đúng theo vụ đối với mùa thu ngơi nghỉ Portland – lùa vào tóc tôi khi tôi nghiêng bạn ra ngoài. Con phố tối sẫm cùng khá lặng tĩnh. Đã 3 giờ sáng, thời khắc duy nhất cơ mà sân trường lặng lặng, ít ra là phần nào. Căn nhà có gian chống mà shop chúng tôi thuê trong cả tám tháng vừa qua tọa lạc trên mộy tuyến phố dân cư với rất nhiều ngôi nhà cũ kỹ, tính phức tạp chẳng hợp với nhau. Ở bên đó phố, một ngọn đèn con đường chập chờn, cứng cáp sắp cháy bóng. Ánh sáng sủa nó lan ra vẫn đủ để tôi nhấn dạng được hình thù của các ô tô và những tòa nhà. Trong vườn chỗ shop chúng tôi thì tôi có thể nhìn thấy mặt đường nét của cây cối, lùm bụi.

Và cả một người đang quan liền kề tôi.

Tôi nhảy lùi lại vì bất ngờ. Một hình fan đứng cạnh một cái cây vào vườn, cách nhà chừng mười mét, đủ để nhìn vào qua hành lang cửa số một biện pháp dễ dàng. Khoảng cách gần mang đến nỗi tôi có thể ném một thứ nào đấy trúng anh ta. Chưa biết chừng anh ta cũng đã nhìn thấy hành động của Lissa và tôi vừa rồi.

Bóng tối che giấu vượt tốt, bắt buộc dù sinh sống trên cao, tôi vẫn không xác minh được nét nào khác của fan nọ, trừ khoảng vóc. Anh ta cao lớn. Không nhỏ lớn. Anh ta chỉ đứng kia một lúc, gần như không thể phân biệt được, rồi cách lui, tan đổi thay trong bóng đổ của cây sồi phía xa vào vườn. Tôi khá chắc chắn là rằng đang trông thấy một bạn khác tới gần anh ta trước khi bóng buổi tối nuốt chửng cả hai đàn họ.

Cho dù gần như kẻ tê là ai, thì Oscar cũng không ưa họ. Trừ tôi ra, nó vẫn thường liên kết với phần nhiều mọi người, chỉ tức tối khi ai đó gây nguy hiểm ngay trước mắt. Bạn ngoài vườn không hề de dọa Oscar, nhưng mà chú mèo đã cảm giác điều gì đó, một điều khiến cho nó căng thẳng.

Một điều kiểu như với điều mà lại nó luôn cảm thấy sống tôi.

Nỗi lo sợ mát rượi ào qua tôi, đa số – tuy vậy không trọn vẹn – nhổ rễ được niềm hưng phấn đáng yêu và dễ thương do vết cắn của Lissa sở hữu lại. Lùi xa khỏi cửa ngõ sổ, tôi thọc vào trong 1 chiếc quần jean nhặt được trên sàn, vội vàng mang lại nỗi suýt nữa thì xẻ lộn nhào. Mặc xong xuôi quần, tôi chụp lấy áo khoác bên ngoài của mình cùng của Lissa, thuộc ví của tất cả hai đứa. Nhồi chân vào song giày đầu tiên nhìn thấy, tôi lao ra cửa.

Ở bên dưới nhà, tôi tìm kiếm thấy Lissa trong căn phòng nhà bếp chật hẹp, vẫn lục lọi tủ lạnh. Trong số những người bạn cùng nhà, Jeremy, vẫn ngồi ngơi nghỉ bàn, tay chống lên trán, âu sầu ngó đăm đăm vào trong 1 cuốn sách Toán. Lissa quá bất ngờ nhìn tôi.

“Cậu không nên dậy ngay cố chứ.”

“Bọn mình cần đi. Tức thì bây giờ.”

Mắt Lissa mở to, rồi có một thoáng sau, cô đọc ngay. “Cậu… thật sao? Cậu tất cả chắc không?”

Tôi gật đầu, ko thể giải thích vì sao bản thân biết chắc hẳn chắn. Đơn giản là biết thôi.

Jeremy tò mò quan ngay cạnh chúng tôi. “Có chuyện gì vậy?”

Một ý tưởng phát minh lóe sáng trong đầu tôi. “Liss, lấy chiếc chìa khóa xe của cậu ấy.”

Jeremy liếc qua nhìn lại giữa hai bọn chúng tôi. “Các cậu đang…”

Lissa quả quyết bước đến phía Jeremy. Qua mối kết nối huyền bí, nỗi khiếp sợ của cô đổ ào lên tôi, nhưng sát bên vẫn còn một điều khác, đó là niềm tin tuyệt vời của Lissa, tin tưởng rằng tôi vẫn lo liệu được tất cả mọi việc, rằng công ty chúng tôi sẽ an toàn. Như rất nhiều khi, tôi mong muốn mình xứng danh với sự tin yêu đó.

Xem thêm: Lưu Trữ: Người Đẹp Gangnam Tập 9, Lưu Trữ: Người Đẹp Gangnam Tập 7 Thuyết Minh

Lissa cười cợt thật tươi và chú ý thẳng vào đôi mắt Jeremy. Trong một khoảnh khắc, Jeremy chỉ nhìn siêng chú, vẫn lúng túng, rồi tôi thấy sự chết thật phục bao trùm lấy cậu ta. Mắt đờ đẫn đi, cậu nhìn Lissa trìu mến.

“Bọn tớ buộc phải mượn ô tô của cậu,” Lissa dịu dàng êm ả nói. “Chìa khóa đâu?”

Jeremy mỉm cười, còn tôi rùng mình. Tài năng chống chịu đựng của tôi là khôn cùng cao, tuy thế tôi vẫn cảm thấy được tác động ảnh hưởng của nó khi nó hướng về phía người khác. Phép màu đó và việc thực hiện nó, như tôi đã được dạy trong cả cả đời mình, phần đa là sai trái. Cùng với tay vào túi, Jeremy giới thiệu một chùm chìa khóa đính vào loại móc mập ú màu đỏ.

“Cảm ơn cậu,” Lissa nói. “Xe đỗ đâu?”

“Dưới phố,” Jeremy gặp ác mộng đáp. “Ở góc ấy. Cạnh phố Brown.” có nghĩa là cách đây bốn khối nhà.

“Cảm ơn cậu,” Lissa tái diễn và cách lui. “Ngay khi đàn tớ đi rồi, thì tớ muốn cậu lại học tiếp. Hãy quên rằng tối nay cậu từng chú ý thấy bọn tớ, nhé.”

Jeremy đồng ý dễ dãi. Tôi tất cả cảm tưởng rằng vị Lissa, cậu ta hẳn đã nhảy ngay xuống ngoài một mỏm đá giả dụ Lissa đề nghị. Toàn bộ mọi tín đồ đều bị tác động bởi phép nghiền buộc, tuy thế Jeremy yếu ớt hơn phần đông những bạn khác. Vấn đề đó bây giờ thật hữu ích.

“Đi thôi,” tôi bảo Lissa. “Bọn mình bắt buộc chuyển vị trí ở.”

Chúng tôi bước ra ngoài, nhắm đến phía góc phố nhưng mà Jeremy vẫn đọc tên. Tôi vẫn còn đó choáng váng vì bị gặm và cứ vấp váp liên tục, ko thể dịch chuyển nhanh như mong muốn muốn. Lissa nên đỡ vài lần nhằm tôi khỏi ngã. Và luôn luôn luôn, nỗi sợ hãi từ trung ương trí Lissa cứ ào thanh lịch tôi. Tôi cố hết sức để phớt lờ nó, tôi còn phải xử lý đa số nỗi sợ của riêng rẽ mình.

“Rose… bọn mình sẽ làm những gì nếu lũ họ bắt được?” Lissa thì thầm.

“Không bắt được đâu,” tôi khó chiều đáp. “Tớ sẽ không còn để bọn họ bắt được.”

“Nhưng nếu lũ họ đã tìm thấy đàn mình…”

“Hồi trước họ đã từng có lần tìm thấy đàn mình đấy thôi. Thời gian đó họ gồm bắt được đâu. Bầy mình chỉ cần lái xe mang đến ga tàu điện cùng tới L.A. đàn họ đang mất dấu.”

Tôi làm nên vẻ các chuyện thật đơn giản. Tôi luôn làm thế, tuy vậy chả bao gồm gì đơn giản trong việc luôn phải trốn chạy những người dân mà shop chúng tôi đã béo lên cùng. Cửa hàng chúng tôi trốn chạy suốt 2 năm qua, che mình ở ngẫu nhiên nơi nào rất có thể và vậy học cho hoàn thành trung học. Năm ở đầu cuối vừa mới bắt đầu, và cuộc sống trong khuôn viên ngôi trường học có vẻ an toàn. Chúng tôi đã cực kỳ gần với từ bỏ do.

Lissa ko nói gì thêm, tôi cảm thấy niềm tin cô đặt vào mình lại trỗi lên. Mọi việc giữa cửa hàng chúng tôi luôn diễn ra như vậy. Tôi là tín đồ thực hiện, là người đảm bảo cho gần như chuyện quản lý và vận hành – nhiều lúc một cách hấp tấp. Lissa là fan hay suy nghĩ hơn, là người lưu ý đến vấn đề và phân tích tổng quát trước lúc hành động. Cả hai phong cách đều hữu ích theo kiểu riêng, tuy nhiên vào thời điểm hiện nay thì sự hấp tấp vội vàng mới là nên thiết. Shop chúng tôi không có thời hạn để bởi vì dự.

Lissa cùng tôi là bạn bè từ hồi mẫu mã giáo, khi giáo viên xếp cặp công ty chúng tôi cho các bài tập viết. Bắt phần nhiều đứa con trẻ năm tuổi tiến công vần tự Vasilisa Dragomir cùng Rosemarie Hathaway thiệt còn hơn hết tàn bạo, công ty chúng tôi – hay đúng hơn là tôi – đã phản ứng khôn cùng thích đáng. Tôi quăng cuốn sách của chính mình vào giáo viên và điện thoại tư vấn cô là trang bị phát-xít nhẫn tâm. Tôi do dự nghĩa phần lớn từ ấy, nhưng đã hiểu cách thức nhắm trúng một mục tiêu di động.

Từ đó trở đi, Lissa với tôi trở thành những người dân bạn chẳng thể chia lìa.

“Cậu nghe thấy không?” Lissa hốt nhiên hỏi.

Phải vài giây sau, tôi bắt đầu phát hiện được điều cơ mà Lissa đã nắm bắt trước nhờ các giác quan nhanh nhạy hơn. Tiếng cách chân, siêu dồn dập. Tôi nhăn mặt. Cửa hàng chúng tôi vẫn còn phải băng qua hai khối nhà nữa.

“Bọn mình bắt buộc chạy thôi,” tôi nói, túm mang tay Lissa.

“Nhưng cậu không thể…”

Chạy!

Tôi huy động toàn cục sức khỏe khoắn ý chí, chỉ để không nằm ra xỉu tức thì trên vỉa hè. Cơ thể tôi không thích chạy sau khoản thời gian mất tiết hoặc vào khi vẫn còn chuyển hóa những tác động do nước bong bóng của Lissa khiến ra. Tuy nhiên tôi buộc các cơ bắp của mình dứt biểu tình và bám quá sát lấy Lissa lúc chân công ty chúng tôi nện xuống nền bê-tông. Hay thì tôi có thể chạy nhanh vượt Lissa mà lại chẳng cần chút nỗ lực kinh hồn bạt vía nào – quan trọng khi cô ấy đi chân đất – nhưng tối nay, chính Lissa là người giữ đến tôi đứng thẳng được.

Tiếng bước chân đuổi theo trở nên to hơn, ngay gần hơn. Những ngôi sao đen kịt nhảy đầm múa trước đôi mắt tôi. Dòng xe Honda greed color lá cây của Jeremy đã hiển thị đằng kia. Ôi Chúa ơi, giá như chúng tôi có thể cho tới nơi…

Chỉ còn cách chiếc xe khoảng tầm vài mét thì một thanh niên bước trực tiếp ra chắn đường. Công ty chúng tôi “phanh” tiến công két, và tôi giật dũng mạnh tay Lissa ra sau mình. đó là anh ta, kẻ đứng bên dưới phố quan sát và theo dõi tôi dịp trước. Anh ta lớn hơn chúng tôi, khoảng hăm tư hăm lăm tuổi, với theo như tôi cầu lượng, thì cao chừng mét chín hay hai mét. Trường hợp trong thực trạng khác – tức là, nếu không hẳn anh ta đang chặn ngang cuộc trốn chạy vô vọng của cửa hàng chúng tôi – thì hẳn tôi sẽ thấy rằng anh ta cũng “hot”. Tóc nâu chấm vai, buộc thành một túm đuôi ngựa ngắn. Mắt nâu sẫm. Áo khoác nâu lâu năm – áo chắn bụi, tôi suy nghĩ nó được điện thoại tư vấn như thế.

Nhưng gồm “hot” hay không thì lúc này cũng chẳng liên quan gì. Anh ta chỉ là một trong những chướng hổ hang vật cản trở Lissa và tôi đến chỗ cái ô tô và đến với từ bỏ do. Tiếng bước chân phía sau chậm lại, tôi biết phần lớn kẻ xua đuổi theo đã đuổi kịp mình. Từ nhị bên, tôi nhận thấy có nhiều chuyển động hơn, nhiều người dân lại ngay sát hơn. Chúa ơi! Họ sẽ cử gần một tá giám hộ chỉ để tóm chúng tôi về. Thật không tin được. Đến cả phiên bản thân nữ hoàng chắc cũng chả đi đâu mà có khá nhiều người đảm bảo đến thế.

Hốt hoảng và không trả toàn kiểm soát được cân nhắc logic, tôi hành động theo bạn dạng năng. Tôi áp chặt vào Lissa, giữ cô đứng sau mình và cách xa khỏi người dường như là đứng vị trí số 1 kia.

“Để mang đến cậu ấy yên,” tôi gầm gừ. “Đừng tất cả động vào cậu ấy.”

Vẻ mặt bạn nọ bí mật bưng, cơ mà anh ta giơ hai tay ra, theo một cử chỉ ngụ ý trấn an, cứ như tôi là một trong những con thiết bị lên cơn dại cơ mà anh ta bắt buộc dỗ cho dịu lại.

“Tôi không định…”

Anh ta phát triển một bước. Quá gần

Tôi tiến công lập tức, nhảy đầm vọt tới theo một đụng tác ra đòn nhưng mà tôi dường như không sử dụng mang lại suốt 2 năm qua, tính từ lúc hồi Lissa và tôi vứt trốn. Bốn thế của tôi rất ngớ ngẩn, chính xác là một bội phản ứng nữa được sinh ra bởi bạn dạng năng cùng sợ hãi. Nó không chỉ ngớ ngẩn hơn nữa vô vọng. Bạn nọ là một trong giám hộ thành thạo chứ chưa hẳn một học viên cộng sự còn chưa hoàn thành kỳ huấn luyện. Anh ta cũng không hề yếu ớt xuất xắc sắp ngất xỉu.

Và khỉ thật, anh ta nhanh kinh khủng. Tôi đã xem nhẹ rằng đông đảo giám hộ rất có thể nhanh đến cả nào, rằng họ có thể di gửi và ra đòn tựa như các con rắn hổ mang. Anh ta hạ gục tôi như thể phẩy tay đuổi một con ruồi, tay anh ta đẩy mạnh vào tôi khiến cho tôi phun về phía sau. Tôi không nghĩ anh ta muốn tiến công mạnh như thế – chắc rằng chỉ định khiến cho tôi yêu cầu tránh xa – nhưng mà sự phối hợp kém cỏi của tôi đã cản trở năng lực đỡ đòn. Không thể đứng cho vững, tôi bước đầu ngã lao xuống, nhằm mục đích thẳng tới vỉa hè theo một góc cong queo, hông hướng xuống trước. Vẫn đau đây. Đau nhiều đây.

Nhưng mà lại không đau.

Cũng nhanh như khi ngăn ngừa tôi, anh ta vươn tay ra với tóm rước tay tôi, giữ mang lại tôi đứng trực tiếp lại. Khi đã tự đứng vững, tôi chú ý thấy anh ta vẫn nhìn chăm chắm vào tôi – hay đúng đắn hơn, là vào cổ tôi. Vẫn hiện nay đang bị choáng, đề nghị tôi không biết ngay được tình hình. Vậy rồi, một biện pháp chậm chạp, bàn tay không biến thành túm của tớ sờ lên một bên cổ mình và đụng nhẹ vào bệt thương mà lại Lissa tạo nên lúc trước. Khi rút các ngón tay lại, tôi thấy vệt máu vẫn còn ướt và sẫm màu sắc trên da. Xấu hổ, tôi rũ tóc xuống mang lại rủ xung quanh mặt. Tóc tôi dày, dài, và hoàn toàn che được cả cổ. Tôi nuôi tóc cũng chính vì lí vày này đây.

Đôi đôi mắt sẫm màu của fan nọ rốn thêm một cơ hội nữa ở lốt cắn giờ đây đã được đậy đi, rồi quan sát vào mắt tôi. Tôi đáp trả bằng cái quan sát ngang ngược và nhanh lẹ giật tay mình ra. Anh ta buông tôi, mặc dù tôi biết anh ta thừa sức giữ lại tôi suốt đêm nếu muốn. Cầm cố chống lại cơn đau đầu đến bi thương nôn, tôi lùi lại phía Lissa, gồng người sẵn sàng một đợt tiến công nữa. Bất chợt cô chũm lấy tay tôi. “Rose,” Lissa lặng lẽ nói. “Đừng.”

Lúc đầu, tiếng nói của Lissa chẳng ép-phê gì với tôi, nhưng những ý nghĩ bình tĩnh dần dần hình thành vào đầu tôi, ào mang đến qua mối kết nối. Đó không phải là phép nghiền buộc – Lissa không đời nào cần sử dụng phép kia với tôi – nhưng nó tất cả những ảnh hưởng nhất định, tương tự như tác động của hiện thực rằng công ty chúng tôi bị thừa xa cả về con số lẫn đẳng cấp. Ngay thiết yếu tôi cũng biết rằng cố đại chiến nữa là vô ích. Sự mệt mỏi rời khỏi cơ thể, tôi rũ xuống vào thất bại.

Cảm thừa nhận rằng tôi vẫn “phất cờ trắng”, người tuổi teen kia tiến bước trước, chuyển sự chăm chú sang Lissa. Khuôn mặt hoàn toàn điềm tĩnh, anh ta cúi đầu xin chào Lissa một cách rất thanh nhã, khiến cho tôi nên ngạc nhiên, do anh ta cao đến thay kia mà. “Tôi là Dimitri Belikov,” anh ta nói, giọng nháng âm nhan sắc của giờ đồng hồ Nga. “Tôi tới để đưa cô trở về học viện Thánh Vladimir, thưa Công chúa.”