Bạn vẫn đọc truyện Bên Nhau Trọn Đời của tác giả Cố Mạn bên trên website gọi truyện online.“Có từng nào chuyện tình vào cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn chính là được nuốm tay nhau cho đầu bạc đãi răng long.”“Dĩ Thâm, em đã đếm mang lại chín trăm chín mươi chín anh bắt đầu đến, lần sau nếu để em đếm mang lại một ngàn thì em sẽ kệ xác anh!”<…>“Dĩ Thâm, em vẫn đếm mấy lần chín trăm chín mươi chín rồi.

Bạn đang xem: Ben nhau tron đoi

”Còn bảy năm nay, anh vẫn đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín?Không nên không suy nghĩ đến vứt cuộc, chỉ là không tồn tại cách làm sao đếm cho một nghìn!“Thực ra chờ đợi và thời gian chẳng có gì liên quan đến nhau, đó là một trong những thóiquen, nó trường đoản cú nảy sinh, còn anh cần thiết cưỡng lại. ”“…Chờ chờ không đáng sợ, cái đáng sợ tuyệt nhất là lừng chừng phải chờ cho bao giờ. ““Anh thấy Hà Dĩ thâm nám là tín đồ thế nào?”“Lãnh đạm, lý trí, khách quan.”“Vậy tín đồ đó đó là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách hàng quan của anh ta.”“Tôi đã nói rồi, chỉ cần chạm chán lại Triệu khoác Sênh, bất kỳ nguyên tắc làm sao của Hà Dĩ Thâm hầu hết thay đổi.”“Cuộc sinh sống này thật nặng nề tin. Hai bạn đi một tuyến phố vòng lâu năm như vậy, không ngờ vẫn hoàn toàn có thể trở về bên cạnh nhau.” “Đau? Em cũng biết đau?Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng lúc tỉnh giấc ghi nhớ ra em đã đi xa, không hề nhìn thấy nụ cười con trẻ của em.

Xem thêm: 5 Năm Từ Bạn Thành Người Dưng Của Hồ Ngọc Hà Và Lệ Quyên, 5 Năm Từ Bạn Thành Người Dưng Của Hồ Ngọc Hà

Là việc thất thần vô cớ lúc làm bất kể việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau đều cuộc vui ầm ĩ mỗi lầnăn mừng thành công vụ án!Làm sao em hiểu được?!Lúc đó, em đang trong khoảng tay của một người bầy ông khác!”“Dĩ Thâm, em rất nhớ anh…Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên bé phố lạ lẫm ở một non sông xa lạ, các con bạn với màu domain authority khác lạ lướt quatrước mắt, tức thì một dáng bạn giống anh cũng không quan sát thấy. Bây giờcuối thuộc đã có thể nói với anh, em khôn cùng nhớ anh… ““Chuyện tình yêu cũng tương tự uống nước, rét lạnh nạm nào chỉ có người trong cuộc biết…”“Khi giữa họ đang là chuyện dĩ vãng, điều tức giận nhất, buồn bã nhất, là phần nhiều kỷ niệm vẫn như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.”“Sau này em đã hiểu, ở chỗ nào đó trên vậy giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ nên tạm bợ. Anh không thích tạm bợ.”“Còn anh ngước đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa cùng bề mặt cô ấy, thật làngang ngạnh, chiếu qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh ko thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí còn không kịp trường đoản cú chối.Cô ấy là tia nắng khía cạnh trời tốt nhất trong cuộc đời bi tráng của anh, dẫu vậy tia nắng nóng này không chỉ là chiếu duy nhất đến anh.”“Đúng là bé được chụp ra đấy. Năm ấy, còn nếu như không vì bà mẹ con chụp trộm bố thì làm gì có con…”Đó là 1 trong các buổi chiều tia nắng vẫn bùng cháy rực rỡ như trước kia, trên tuyến đường râm mát thoang thoảng mùi thơm cây cỏ, bên trên vỉa hè phản bội chiếu bố chiếcbóng đổ dài…Thời tiết rất đẹp như vậy, tương thích để ra ngoài, say đắm hợp để chụp trộm, thích hợp hợp… cùng cả nhà trọn đời.“Bình thản bởi vì đã quyết đinh.Quyết định là vẫn chờ.Đối với một số người, vệt thương vẫn lành dần theo thời gian, ví dụ như trường hòa hợp của tôi.Đối với một số người thời gian chỉ càng tạo nên vết yêu quý thêm rỉ máu, như với Dĩ Thâm.Thì ra trong năm đó, sự bình thản của Dĩ Thâm chỉ với bề ngoài, bao gồm một loạivết yêu quý nó xâm nhập vào xương tủy với hoành hành làm việc nơi không có bất kì ai nhìnthấy.”“Bỗng nhiên tôi cảm xúc mình hệt như loài hoa trù trừ tên này.Lặng đúng ra hoa, âm thầm lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không người nào hỏi thăm.”