Nhạc sĩ Hàn Châu sinh năm 1947 tại mảnh đất khu vực miền trung nhiều nắng với gió (Bồng Sơn, Hoài Nhơn, Bình Định). Tức thì từ nhỏ, bốn bà bầu ông đang thiếu vắng tình cảm của cha, sống với chị em và bà ngoại trong cảnh nghèo khó. Khi nghe đến mẹ cùng hai chị phiêu dạt vào tp sài gòn kiếm sống, ông ngơi nghỉ lại quê cùng với bà ngoại. Năm 14 tuổi, ông vào thành phố sài thành ở tầm thường với mái ấm gia đình chị cả (Vợ nhạc sĩ Thanh Sơn).

Bạn đang xem: Bài hát về quê ngoại

Trước năm 1975 nhạc sĩ Hàn Châu sáng sủa tác tương đối nhiều ca khúc mệnh danh tình yêu quê hương đất nước, tình bạn lính như Về Quê Ngoại, tp Sau Lưng, số đông Đóm đôi mắt Hỏa Châu, Nỗi Lòng Chinh Nhân, Tình nhỏ dại Mau Quên, Thương nhớ Quê Nhà…. Riêng rẽ nhạc phẩm Về Quê ngoại được nhạc sĩ Hàn Châu viết dựa vào ký ức tuổi thơ nghèo khó, cuộc sống thường ngày bên fan bà cả đời nặng gánh lo cho con cháu. Ông nói “Bà tôi vất vả cả đời, trẻ em thì còng lưng cày cấy nuôi con, đến khi trở về già cũng không được thư thả vì đàn cháu nheo nhóc. Khi vào dùng Gòn, con quay cuồng với quá trình mưu sinh, tôi rất ít khi trở lại thăm ngoại. Bởi thế mà những lần về, tôi lại cảm nhận rõ sự già đi của bà, tóc bội nghĩa hơn, sống lưng còng hơn. Trong nỗi xúc động, tôi sẽ viết Về Quê nước ngoài như lời tri ân sâu sắc nhất gởi tới tín đồ đã bao quanh mình trường đoản cú thủa ấu thơ”.


Ca khúc Về Quê nước ngoài được nhạc sĩ Hàn Châu viết kể thực sự về cuộc đời mình chính vì vậy lời ca khúc rất cảm cồn như nói tận đáy lòng niềm mếm mộ của ông dành cho quê mùi hương và người bà kính mến. Giai điệu bài hát dịu nhàng mượt mà như ru người nghe nhạc cùng ông trở về miền quê thân yêu chất cất bao lưu niệm tuổi thơ. Sau này có tương đối nhiều ca sĩ đã chọn ca khúc Về Quê nước ngoài để trình diễn nhưng hát sai lời bài bác hát chỉ có bản thu âm trước 1975 được ca sĩ Duy Khánh hát là đúng về lời.

“ Anh xin mời em, xuôi về miền trung bộ xa nhấp lên xuống lơ Nơi quê nhà anh, tất cả hàng dừa xanh, bao gồm ngàn câu hò thắm tình dân tộc. Anh xin mời em, trở về quê Ngoại một lần thôi, chỗ anh sinh ra Ngoại ru bùi ngùi, ôi thân phụ ch.ết rồi con sống mồ côi.”

Quê hương miền trung nhiều thô cằn cùng nắng gió nhưng chính nơi đây đã nuôi béo tâm hồn người nhạc sĩ tài bố với rất nhiều kỷ niệm thuở thơ ấu bên bà Ngoại. Mở màn ca khúc nhạc sĩ vẫn mượn hình ảnh một người “em” để mời thuộc ông xuôi về khu vực miền trung xa rung lắc lơ, để tìm tới những hình hình ảnh mộc mạc thân thuộc nơi quê nhà và để được sống lại những khoảng thời gian rất ngắn lúc nhỏ bên lời ru của Ngoại. Nay anh xin mời em cùng anh trở lại viếng thăm lại miền quê chỗ anh béo lên từng ngày dù có khổ cực nhưng vẫn đầy tình cảm của Ngoại. Quê nhà anh có hàng dừa xanh che phủ khắp thôn làng là một nét đẹp chân quê. Chắc có lẽ rằng do cuộc sống thường ngày nhiều cực khổ nên tạo nên những suy tư trong tâm địa hồn con bạn nên hầu hết câu hò địa điểm quê thắm đượm tình yêu quê nhà và dân tộc. đều lời ru của Ngoại dành riêng cho đứa cháu ngùi ngùi thấm thía từng câu. Thân phụ mất rồi, anh cần sống mồ côi mặt bà Ngoại.

Xem thêm: Mẫu Nữ Người Mẫu Mặc Áo Dài, 12 Người Đẹp Việt Chụp Ảnh Áo Dài Xuân Duyên Dáng


“Qua bao ngày thơ, sương lửa tràn lan anh quăng quật đi, Hơn nhì mươi năm, chẳng về xã xưa, chắc chắn ngoại đang già, tóc bạc đãi da mồi. Ôi quên làm cho sao, kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ Anh mê từng mùa, cơn gió dật dờ,ru anh cơn mơ thiêm thiếp vào mơ.”

Ký ức anh lưu giữ về đã thử qua rất nhiều ngày thơ trong sương lửa của chinh chiến, những ngày thơ sống đau khổ bên gia đình cùng Ngoại. Giờ đây anh vẫn mưu sinh chỗ phố thị, vày phải dạt dẹo kiếm sống cùng lo cho gia đình nên lẻ tẻ những ngày trở lại viếng thăm lại Ngoại, ngồi mặt Ngoại và phần nhiều lời phân bua tấm lòng cùng với vô vàn lời dịu dàng của người cháu dành cho người bà kính mến. Thấm thoát sẽ hai mươi năm một khoảng thời hạn quá nhiều năm mà bé vẫn chưa trở về viếng thăm ngoại, về viếng thăm lại làng quê xưa. Thời xuân xanh ngoại giành riêng cho con rồi tiếp sau những ngày đau đớn chăm lo cho cháu nhỏ, thời gian không buông quăng quật một ai đó đã chiếm lấy từng ngày tháng của Ngoại giờ đây chắc Ngoại sẽ già tóc tệ bạc và da đã mồi. Ôi! Nhớ làm thế nào những đáng nhớ tuổi thơ êm đềm bên Ngoại địa điểm làng quê đầy gió từng cơn gió ru anh vào giấc ngủ để tìm phần đa giấc mơ đẹp.

Đây là quê nhà anh một mẫu sông xanh nước rã êm đềm.

“Đây là quê nhà anh một dòng sông xanh nước tung êm đềm. Đây là bà nước ngoài anh sống đời bi thảm tanh trên miếng vườn hoang hôm nay anh về vun lại mặt hàng cau cho Ngoại ăn trầu ngoại sống lâu dài hơn Cho anh mang lại tuổi thơ ban sơ đã mất tự lâu.”

Ca từ “Đây” làm cho những người nghe như nhìn thấy quê nhà và dáng vẻ người bà đang đơn độc nhớ về những đứa cháu thơ từng quấn quýt đem mình năm nào. Các phút giây lưu giữ về nơi quê nhà thân thương mặt dòng sông xanh tươi nước rã êm đềm. Hình dáng người bà cả đời tảo cần lo cho con cháu, mà giờ đây con cháu đề xuất lưu lạc vị trí xa để lại Ngoại 1 mình buồn tênh mặt mảnh vườn hoang không người nào chăm lo. Đứa cháu thơ ngu ngày nao tiếng đã to khôn muốn tìm về quê nhà tìm lại hồ hết phút giây thuở đầu với biết kỷ niệm tuổi thơ được cất giữ trong lòng, ước ao được tự vun lại hàng cau mang lại Ngoại nạp năng lượng trầu nhằm Ngoại thanh nhàn tuổi già sống đời cùng nhỏ cháu.


“Em vui các không, lúc mặt trời lên trên khóm tre, nhỏ chim xinh xinh nó chuyền cành me, xuống đậu sau hè uống giọt nắng nóng hồng. Em thương nhiều không, lưng ngoại đang còng bởi vì thời gian, quê hương ngoại buồn vì các ngày dài, buôn ba kiếp tín đồ anh chẳng về quê.”

Niềm vui hân hoan khi được về lại làng quê xưa, khung trời hoài bảo bây giờ tươi đẹp mắt hẳn lên, không khí bình yên khu vực xóm nghèo càng ngày thêm sinh động. Phương diện trời vạn năng mọc lên phía trên khóm tre làng, phần đa vật bừng tỉnh mừng đón ngày mới. Giờ đồng hồ chim hót véo von chuyền qua mọi cành cây tạo nên khung cảnh thêm vui vẻ trong ngày mới. Các thứ vẫn trở nên tươi đẹp nhưng ngoại thì đã già theo thời gian, sống lưng Ngoại còng theo tuổi đời. Thương ngoại các biết ngoại đang ngóng trông cháu từng ngày một dài, nhưng mà sao sắp bé dại vẫn không về. Phiêu lưu kiếm sống chốn phồn hoa đông đúc dù thương nhớ quê nhà, thương ghi nhớ hình bóng bạn bà kính mến vẫn chưa được dịp tìm về. Nay địa điểm phương xa xin giữ hộ tấm lòng có nỗi lưu giữ về quê nhà ngày thơ ấu, xin dưng trọn trái tim yêu thương dành cho Ngoại kính mến sẽ ở miền quê đầy nắng gió đã nuôi nấng con trọn hồ hết ngày thơ dại bên lời ru của Ngoại, cùng với niềm yêu mến trào dâng con sẽ trở về nhằm dang đôi tay ôm một lần ôm siết lấy Ngoại. Thương ghi nhớ Về Quê Ngoại!